ang có chuyện đau lòng,bây giờ uống bia vào đã hết buồn rồi,tâm trạng rất thoải mái. Ngoài ra nó còn giúp con người ta trở nên mạnh mẽ hơn,dũng cảm hơn.
- Có đúng không ?
- Đương nhiên,chị đã từng trải qua rồi.
Doãn Doãn với lấy lon bia :
- Vậy em cũng muốn uống.
Trần Diệp Chi vội can ngăn :
- Không được.
- Vì sao ?
- Vì...vì nó không tốt với trẻ em.
- Ai uống cũng như nhau,cậu bảo thế.
- Nhưng mà...
- Vừa nãy rõ ràng chị nóinó tốt,bây giờ lại thành có hại là thế nào ?
- ....
Ai đến giết cô đi. Ngần này tuổi rồi còn thua trẻ con.
Lăng Đồng không chịu nổi nữa, cười lớn thành tiếng . Lát sau,anh gập máy lại,vẫy tay :
- Doãn Doãn,không trêu chị nữa, ra đây,chúng ta đi về thôi,kẻo mẹ con mong.
Hai người đang định đi thì bỗng có tên thanh niên mặt mũi bặm trợn,hơi thở nồng nặc mùi rượu tiến đến gần vỗ vai Trần Diệp Chi :
- Cô em ? Đi chơi với anh chứ . Anh sẽ bao hết,hêhêhê.
Nói rồi định sờ soạng cô.
Trần Diệp Chi nổi điên.
Lăng Đồng vẫn chưa kịp phản ứng, cô đã cầm túi xách,nện túi bụi vào gã say ,vừa đánh vừa **** :
- Thằng khốn kia, hôm nay chán sống rồi phải không,dám trêu bà đây ? Mày là cái thá gì chứ, bà nói cho mày biết cái thứ nát rượu lại còn giở trò sàm sỡ con gái giữa ban ngày ban mặt thế này ,bà kinh tởm. Trêu bà này,này,này,này,này...
Mỗi lần "này" là một lần lên gối .
Nạn nhân chỉ biết xin tha mạng.
Lăng Đồng cùng Doãn Doãn trợn tròn mắt nhìn,miệng thốt ra tiếng kinh ngạc :
- Wow !
Đánh đến đau tay, Trần Diệp Chi phủi tay ,phủi mông bước đi, còn tên kia lê lết chạy trối chết,có lẽ cả đời này cũng chẳng dám tái phạm thêm lần nữa.
Sau đây là đoạn đối thoại ngắn của hai nhân chứng :
- Cậu,cậu, con thích chị ấy.
- Được,được,cậu sẽ bắt chị về cho con chơi.
- Tốt,chúng ta ngoắc tay .
- ...
- Về nhà ăn trưa thôi, Doãn Doãn,cậu đói rồi.
- Dạ.
CHƯƠNG 3.
Trần Diệp Chi quyết định bắt xe về quê .
Vừa bước vào nhà, cô đã lớn tiếng :
- Mẹ già, mẹ già, mẹ già đâu, con gái quý hóa của mẹ về rồi đây .
Bà Lương từ trong bếp bước ra, ngắm một lúc, sau đó bước đến vỗ vai cô :
- Quần áo xộc xệch, hơi thở nồng nặc mùi bia. Nha đầu kia, đã xảy ra chuyện gì , là tên nào dám khi dễ con, để ta đến chém chết cả nhà hắn .
Trần Diệp Chi khóc tu tu :
- Mẹ già à, con bị đuổi việc rồi .
- Bình tĩnh, nói đầu đuôi xem nào.
Cô đem sự việc kể lại thêm lần nữa, bà Lương tức tối :
- Nha đầu,nếu lần sau đi nếu công ty đó mà gặp hắn, nhất định phải mang theo dao.
- Để làm gì ?
- T...H...I...Ế.....N...... H....Ắ....N....
Cô rùng mình, mẹ già quá độc ác .
- Không cần, dù sao con cũng không bao giờ đến đó một lần nữa.
- Tốt , đi tắm rửa thay quần áo, nghỉ ngơi một lát rồi xuống ăn cơm tối, bố con đi ra ngoài sắp về rồi.
Trần Diệp Chi vâng lời, sau khi tắm xong thấy tâm tình rất thoải mái, liền lên mạng chat với hai con bạn thân .
[Diệp Chi Chi Chi Chi"> : Có ai ở đó không ?
[Chi Nhung Nhung Nhung"> : Có tao ở đây.
[Đại tỷ Uyên Uyên"> : Ở đây có tao.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Tao bị kick khỏi công ty rồi.
[Chi Nhung Nhung Nhung"> : Xảy ra chuyện gì ?
[Đại tỷ Uyên Uyên"> : Chuyện gì đã xảy ra ?
[Diệp Chi Chi Chi Chi"> : Đừng trêu, tao đánh chúng mày bây giờ.
[Chi Nhung Nhung Nhung"> : Được rồi, kể đi.
[Diệp Chi Chi Chi Chi"> : Tao bị lão giám đốc mời đi khách sạn ngay ở trong phòng làm việc.
[Đại tỷ Uyên Uyên"> : Sao nữa ?
[Diệp Chi Chi Chi Chi"> : Tao **** hắn .
[Chi Nhung Nhung Nhung"> : Có dã man không ?
[Diệp Chi Chi Chi Chi"> : Đầu rơi máu chảy.
[Đại tỷ Uyên Uyên"> : **** bao lâu ?
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Tao không đo, đại khái tầm 7 đến 10 phút.
[Đ



