n Diệp Chi oan ức :
- Này, đừng có vu khống, tao như thế bao giờ ? Chúng mày lại học cái thói đấy ở đâu hả ?
Hai cô gái còn chưa kịp đáp, một dáng người cao lớn đã tiến tới. Thấy người này, Vy Nhung đột nhiên trở nên hiền dịu, nũng nịu kéo tay anh ta, miệng nói :
- Giới thiệu với mọi người, đây là Lưu Vỹ, bạn trai mình.
Lưu Vỹ cười :
- Rất vui được làm quen...
Anh lướt qua một lượt, nhìn sang, thấy Lăng Đồng, liền mừng rỡ :
- A, Lăng, không ngờ có thể gặp cậu ở đây, trái đất quả thực tròn. Chúng ta làm đối tác đã lâu, cũng chưa có dịp đi ăn cùng nhau, hôm nay đúng là cơ hội trời cho.
Lăng Đồng bắt tay Lưu Vỹ, đáp lại :
- Vỹ cậu không ngờ lại là bạn trai của bạn của bạn gái mình, thật trùng hợp.
Lăng Đồng cố tình dùng từ "bạn gái", những tưởng Trần Diệp Chi sẽ ngay lập tức phản ứng, nhưng thật không ngờ, cô chẳng để ý đến lời anh nói, cứ nhìn chằm chằm vào Lưu Vỹ. Anh nhất thời cũng không hiểu tại sao.
- Đã đông đủ rồi, chúng ta cùng vào thôi- Uyên Uyên cất lời.
Trần Diệp Chi không bước đi, thấy vậy, Lăng Đồng liền lay vai :
- Này, em bị sao vậy ? Mệt à ?
Cô chợt tỉnh lại, lắc đầu :
- Không sao, vào đi thôi.
Trần Diệp Chi cất bước, trong đầu hiện lên hàng loạt nghi vấn.
Người đàn ông này, mắt sáng mũi cao, da trắng, tóc đen, dáng người cao to.
Khác hẳn với anh trai cô, tóc vốn hơi vàng vàng, thân hình gầy gò nhỏ bé, trông lại ngố ngố.
Nhưng cô vẫn cảm thấy, có chút gì đó, rất quen thuộc.....
5 người được đưa lên tầng hai, dành riêng cho những khách có đặt bàn từ trước. Trần Diệp Chi tạm gác chuyện khi nãy lại, quan sát khung cảnh xung quanh.
Trái với tầng một dành cho những cặp đôi khá yên tĩnh, tầng hai có vẻ nhộn nhịp hơn, trong các phòng ăn riêng, tiếng cười đùa vang lên thoải mái không kiêng dè. Bài trí cũng khác tầng dưới, đèn chùm được thay thế bằng đèn neon xanh dương theo đúng chủ đề của tháng, rèm cửa sổ một màu xanh tươi mới, các nhân viên cũng mặc trang phục cùng màu, nhìn qua lại không hề cảm thấy nhàm chán, lại thêm tiếng nhạc rộn ràng vui tai càng làm cho con người cảm thấy vui vẻ. Trần Diệp Chi ngay lập tức thích nơi này, lên tiếng khen :
- Vy Nhung, chỗ này trước kia tao có nghe nói qua, nhưng chưa từng đến, cũng may lần này mày đề nghị, quả là được mở rộng tầm mắt.
Lăng Đồng ghé vào tai cô, nói thầm :
- Em thích như vậy, lần sau chúng ta cùng đến đây nhé ?
Cô bĩu môi :
- Ai thèm đi với anh cơ chứ.
Anh gãi cằm, đi lùi xuống một chút. Nhìn cô từ sau, đúng là dáng của mỹ nữ nha, nét nào ra nét ấy. Lăng Đồng gật gù, đắc ý :
“Để xem em chối được tôi bao nhiêu lần.”
Người phục vụ dẫn họ đến căn phòng bên phải. Vừa bước vào, mấy người Uyên Uyên không khỏi ồ lên kinh ngạc, chỉ có Vy Nhung cùng Lưu Vỹ là cười mỉm.
Trong phòng, bốn bức tường đều có in hình 3D phong cảnh nước Pháp, tường đối diện là tháp Eiffel, bên trái là Nhà thờ Đức bà Paris, bên phải là sông Seine thơ mộng. Trần nhà là bầu trời trong xanh không gợn mây. Tất cả đều là hình vẽ, nhưng lại sống động như thật. Nhóm người mới đến ngắm một lát rồi mới ngồi xuống hàng ghế xung quanh một chiếc bàn gỗ đặt ở trung tâm căn phòng.
Đợi mọi người yên vị, nhân viên nhà hàng mới bắt đầu bày biện món ăn. Từng thứ từng thứ đều lần lượt được đặt lên bàn, nhìn thật ngon mắt. Gà quay vàng ươm có lớp da giòn rộm phủ bên ngoài, nhìn qua đã muốn ăn, còn có bò cuộn nấm xốt cà chua, sườn om đậu phụ, cùng vài món mà Trần Diệp Chi không biết tên. Trần Diệp Chi làm việc cả ngày, bây giờ đã đói meo, cô nuốt nước bọt đánh ực một cái, như chỉ cần có hiệ



