i đến,không phải là trùng hợp chứ ?
Cô cúi xuống màn hình vi tính . Có tin nhắn mới.
Talaluumanh : " Số 44 đường D, cửa sơn xanh, có giàn cây leo trước nhà. Đúng chứ,tôi đến ngay,he he. "
Trần Diệp Chi nghiến răng kèn kẹt ,dậm chân tức giận.
Tên khốn kia dám lừa cô.
Chưa đến 20 phút, lại có cuộc gọi đến :
- Alo, tôi đang đứng trước cửa nhà em, mau ra đây mời khách quý .
Cô tức tối :
- Cửa không khóa, anh tự vào đi.
- Được.
Lát sau,cổng chính bị người đàn ông kia mở ra,sau đó anh tiến đến cửa phòng khách, nhanh chóng đẩy vào.
Trần Diệp Chi đang ngồi trên sô pha, khuôn mặt rất nham hiểm.
Lăng Đồng bước vào, thấy vẻ mặt kì quái đó,bất giác chột dạ. Nhưng không kịp.
Anh vấp phải vật cứng, lảo đảo, rồi ngã vật ra sàn nhà.
Trần Diệp Chi ôm bụng,cười lăn lộn :
- Hahahaha ,đáng đời anh,ai bảo trêu tôi cơ.
Lăng Đồng đen mặt, chật vật đứng dậy, ôm mông,đi cà nhắc :
- Em ám sát tôi ?
- Không có,chỉ là bậu cửa cao hơn bình thường một chút, tại anh bất cẩn thôi.Cũng không cần xấu hổ,nhiều người lần đầu tiên đến nhà cũng như vậy.
Lăng Đồng lê lết qua một đoạn rồi ngồi phịch xuống ghế đối diện,nhăn nhó :
- Ui da,thật đau nha, bàn chân ngà ngọc của tôi sưng lên rồi ,em phải chịu trách nhiệm.
- Cái gì ? Tôi chịu trách nhiệm ?
- Còn không phải ư , em ngồi đó còn chẳng cảnh báo trước, hại người ta ra nông nỗi này. May mắn là đau chân, nhỡ tôi đập đầu ra đó,thì không phải sẽ có sẹo trên khuôn mặt đẹp trai này sao .
- Anh....
Lăng Đồng ủy khuất :
- Gì chứ . Còn ở đó nữa,mau lấy thuốc cho tôi, nếu để lâu, nhiễm trùng thì tiền chữa trị thật không nhỏ.
Trần Diệp Chi há hốc mồm.
Dẻo mỏ lắm.
Cô bất đắc dĩ đứng dậy,vào trong phòng vài phút,sau đó trở ra,tuyên bố :
- Rất tiếc nhà tôi không còn bông băng, anh chịu đau một chút vậy .
Nạn nhân kia bắt đầu che mặt,như sắp khóc :
- Trời ơi, em nỡ lòng nào. Chân tôi đau như vậy,làm thế nào đi đây. Thật tội nghiệp người ta mà.
Trần Diệp Chi hất hàm :
- Thì sao ?
Đồng chí Lăng của chúng ta vô sỉ đáp :
- Thế nào nữa,không đi được,đương nhiên...tôi phải ở đây với em thôi,không về nữa.
Cô cứng họng.
Lăng Đồng tiếp tục suýt xoa nhăn nhó kêu đau.
Suy nghĩ một lát,cuối cùngcô chịu thua, vớ lấy áo khoác :
- Anh ngoãn ngồi đây cho tôi ,tôi qua hiệu thuốc một lúc . Cấm nghịch ngợm linh tinh, nhớ chưa ?
Em bé Lăng mắt long lanh ,gật đầu :
- Được
Cửa vừa khép lại ,ngay lập tức người đàn ông đang đau chân nhảy tót qua ghế bên kia.
Máy tính Trần Diệp Chi còn chưa tắt.
Khà khà.
CHƯƠNG 7.
Khi Trần Diệp Chi trở lại phòng thì Lăng Đồng đang ngồi xem tivi.
Đùa chứ, tự tiện như nhà mình vậy.
Cô ném bịch bông băng ,thuốc sát trùng xuống bàn:
- Của anh đó, tự xử lí đi.
Lăng Đồng quay lại, nhìn vẻ hung dữ của cô, nét mặt hoảng sợ :
- Cuối cùng em cũng về, thật đáng thương cho tôi, bị quái vật tấn công rồi, em phải đòi lại công bằng cho người ta đấy.
Cô lộ vẻ nghi hoặc :
- Quái vật ?
- Đúng thế,nó đó.
Lăng Đồng chỉ tay vào góc phòng.
Tiểu Tròn đang nhìn hai người, liếm mép.
- Nó xông vào tôi, sau đó còn cào cấu,cắn xé,em xem...
Anh vén áo lên,một vệt xước dài từ khuỷu tay đến gần cổ tay ,rướm máu.
Trần Diệp Chi nhìn quần áo người đối diện toàn lông mèo,nén cười :
- Anh sợ mèo ?
- Không có, là nó quá hung dữ. Có phải tại tôi quá đẹp trai nên thu hút cả động vật không ?
Cô lại cảm thấy buồn nôn :
- Là do anh quá đáng ghét, nhìn thấy là muốn đánh.
Lăng Đồng không nói gì,nét mặt cảnh giác con vật đằng xa kia ,với lấy tú




