o kể cả con ruồi cũng không nhưng cô ta đã đuối sức.Tên đàn em liên tiến lùi ra sau và ra thẳng một đòn thẳng vào gáy cô nàng.Bất ngờ , lực mạnh, là 1 tiểu thư chỉ cần như thế cũng đã đủ làm cô ta choáng váng và nằm bết xuống đất.Thấy con mồi nằm im tên cầm đầu ra lệnh cho bọn đàn em lôi cô ta vào xe của mình và phóng đi.Tất cả mọi chuyện diễn ra đã được một cô gái chứng kiến từ đầu đến cuối.Trên môi nở nụ cười thích thú.
_Đây mới chỉ bắt đầu thôi.
Cô gái xuất hiên và vỗ tay 1 tiếng Bốp thì ngay lập tức những người trong bang Huyết Bạch cùng nhau đứng dậy:
_Bang chủ à ! ra tay hơi nặng thì phải? _Tuy nói vậy nhưng trên môi người đó vẫn nở nụ cười .Và chàng trai đó chính là người đi cùng xe với Hàn Thủy và chàng trai đó cũng chính là Jin.
_Hahaha nếu không thế thì sao có thể thật được và sao có thể thú vị được..Chuẩn bị bước tiếp theo đi.
_Vâng thưa bang chủ.
Jin cúi cẩn trước người con gái mang chiếc mặt lạ đó.
_Đưa mọi người đi băng bó vết thương đi.
Nói đoạn người con gái tiến lại chiếc mô tô của mình và phóng thẳng ra đường cao nộ.
và người con gái đó không vần nói chắc ai cũng biết đó chính là Hàn Tuyết.
Bước tiếp theo trong kế hoạch của Hàn Tuyết việc gì sẽ đến với Hàn Thủy? Các bạn đón đọc chap 16 : Món quà của Hàn Tuyết (phần 3).
End chap 15.
Chap 16 : Món Quà của Hàn Tuyết (phần 3 ).
Địa bàn bang HG 10 PM :
_Đại ca cô ta tỉnh lại rồi ạ.
Tên đàn em nhìn thấy cô ta tỉnh thì nhanh chân mau mồm chạy ra chỗ tên bang chủ bang HG báo. Tên bang chủ quay sang phía Hàn Thủy đôi mắt ánh lên sự hận thù:
_Không ngờ cô lại bất tỉnh lau như thế.
_Ngươi là ai? Ta không phải là Kim Hàn Tuyết bang chủ của bang Huyết Bạch đâu.Mi bắt nhầm người rồi.
Hàn Thủy vừa nói vừa chưng bộ mặt cún con ra mong sao hắn có thể tha cho mình một con đường sống.
Tên bang chủ sau khi nghe điều này từ chính mồm của Hàn Thủy thì lại cười ha hả như điên dại làm cho không những anh em trong bang phái phải hoảng hồn khiếp sợ mà còn khiến cho Hàn Thủy người ướt đẫm mồ hôi.
_Cô làm sao có đủ tư cách làm Kim Hàn Tuyết bang chủ của bang Huyết Bạch được . Từ lúc cô bước xuống xe của jin ta đã biết .
Hàn Thủy ngờ ngợ như nhận ra điều gì đó nhưng rồi lại thất thần ngu dại:
_Thế sao ngươi lại bắt ta đến đây làm gì? Ta có làm gì ngươi đâu chúng ta không thù không oán mà?
Cô ta nói như mong có một tia hy vọng nào có thể chiếu vào mình để được sự giải thoát.
_Ta với cô thì không có nhưng ta với cha cô thì có đó.
Tên đó nói mà đôi mắt toát lên lửa hận khiến cho Hàn Thủy toát mồ hôi:
_Ngươi không nhận ra ta là ai à?
Hàn Thủy cố gắng lục lọi trong trí nhớ của mình xem có ai là người có khuôn mặt giọng nói như vậy không? Một người có khuôn mặt phúc hậu đôi mắt có đôi chút một hai nép nhăn sở hữu giọng nói trầm ấm đi vào lòng người.Một người có thể ví như là một vị thánh hiền thiên thần (già) mà sao lại có thể hận cha mình như thế? lục lọi mãi trong đầu nhưng vẫn không thể nhận ra được. Đành chịu không thể làm gì Hàn Thủy lắc đầu bó tay .
Nhìn đứa con gái trước mặt mình ông cũng không thể làm gì được hơn.
_ Chắc ngươi còn nhớ một người con gái vào nhà ngươi làm người giúp việc lúc đó nó mới 13 tuổi.Tên nó là Ngọc Hà .
Ông ta nói xong thì Hàn Thủy nhìn ông ta từ trên xuống dưới trong đầu cô ta bỗng nhiều suy nghĩ chạy roẹt qua."không thể là cha con bé được ! Chính cha mình đã giết ông ta rồi mà không thể tuyệt đối không thể." Cô ta vừa nghĩ vừa lắc đầu như khẳng định điều mình nghĩ là không thể nào và không bao giờ.Nhìn thái độ đó của cô ta ông mỉm cười - một nụ cười khinh bỉ :
_Đúng ta là cha của nó . Ta vẫn còn sống không những vậy ta còn rất khỏe mạnh.Hahahaha .
Tuy cười nhưng lại là n



